Nhãn

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Nhớ tết năm xưa ở quê hương Bình Dương


Nhớ Tết năm xưa ở quê hương Bình Dương-Từ Cảnh


Từ thị Cảnh

Lại một mùa xuân nữa sắp về trên quê hương Bình Dương thân yêu của tôi. Xuân đến, lòng tôi lại rộn ràng nhớ lại những kỷ niệm của những mùa xuân đã qua trong đời tôi, nhưng nhớ nhứt chính là mùa xuân mà tôi có dịp về thăm quê khi má tôi còn sống.

Năm đó, má tôi cũng đã rất già. Hơn 90 mùa xuân đã đi qua trong cuộc đời của má. Bà không còn đi đứng vững vàng như ngày xưa nữa, nhưng khi nghe tin các con về ăn Tết cùng gia đình, thì tinh thần của má tôi hưng phấn hẳn lên Tôi chưa được về quê ăn Tết cùng gia đình vì xa quê đã lâu. Má tôi rất mừng khi gặp vợ chồng tôi từ Nam Cali và em gái của tôi từ San Jose cùng về thăm bà trong dịp Tết năm đó.Những ngày đầu Xuân năm đó,  cả nhà tôi hết sức vui,nhất là má tôi lúc nào cũng tươi cười  và  nói chuyện huyên thuyên .

Tết ở Bình Dương bây giờ cũng ồn ào náo nhiệt như thuở nào. Mọi người sửa sang nhà cửa từ sau ngày rằm tháng chạp. Những cây mai vàng cũng được lặt lá vào ngày rằm tháng chạp để kịp trổ bông vào ngày mồng 1 Tết. .  Bây giờ người ta thường trồng mai trong những chậu kiểng tùy theo lớn nhỏ mà bán hoặc cho thuê để chưng trong ba ngày Tết. Sau đó những chậu mai nầy được  trả lại nhà vườn để chăm sóc rất kỹ  đợi Tết sau.  Bây giờ   còn  rất ít những chậu mai  già,lớn  như chậu mai vàng để trước cửa  nhà tôi do học trò mang đến tặng. Theo thời gian, vật đổi, sao dời, bây giờ những cây mai già dường như càng ngày càng khó kiếm

 Tôi nhớ, má tôi thường gói bánh tét, bánh ít vào ngày mồng một Tết. Tôi có nhiệm vụ cắt lá chuối, phơi cho héo sau đó rọc lá, lau lá cho sạch để má tôi gói bánh, vì  trước đó  má tôi còn bận rộn với gian hàng bán quần áo ở chợ Thủ. Bánh tét, bánh ít của má tôi gói thì ngon khỏi chê nhưng năm tôi về ,  việc gói bánh không có nữa vì má tôi tuổi cao và các con  lại bận rộn việc khác, không thể tiếp tục “nghề” gói bánh như mọi năm trước. Đành chịu, đi ra chợ mua bánh về cúng  trên bàn thờ cũng tốt rồi  và tôi còn mua chục chậu hoa để trước nhà

  T ừ rằm tháng chạp, cả nhà đã xúm xít chùi mấy bộ lư đồng, sơn phết lại nhà cửa, sắm thêm những vật dụng cần thiết trong nhà. Gần Tết lại mua bông để chưng  trong nhà và ngoài sân..Khoảng 27, 28 Tết có những người trồng bông ở phía Mỹ Hảo, Tương Bình Hiệp, Suối Giữa … gánh những gánh bông mồng gà, vạn thọ  mới nhổ đi ngang qua trước cửa nhà tôi để bán. Chúng tôi không cần ra chợ cũng mua được bông đẹp mà giá cũng vừa túi tiền.
Chợ đêm được mở ra nhiều nơi ,bán đủ các mặt hàng : quần áo,đồ gia dụng, rau quả những thứ dùng trang trí bàn thờ,nhà cửa vì  dân quê phải sau khi bán xong mùa màng,hoa quả trong ruộng vườn mới có tiền sắm sửa .Những ngày đó không khí hết sức tưng bừng,náo nhiệt
Đến trưa 30  là nhà cửa ,bàn thờ  đã được chùi rửa sạch sẽ để chuẩn bị đón rước ông bà  và  đón giao thừa chuyển qua một năm mới.Bàn thờ chưng hoa và mâm ngủ quả:  măng cầu, sung, dừa,đu đủ ,xoài và khói nhang thơm phức (5 loại quả nầy tượng trưng cho mong ước của người dân Nam bộ: CẦU  SUNG VỪA ĐỦ  XÀI)
            Tết năm đó, má tôi còn ngồi trên võng, ăn trầu bỏm bẻm và kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện. Chúng tôi cùng má ôn lại những kỷ niệm về ngày Tết năm xưa.Mấy năm trước , ngày 28 Tết, má tôi mua cả thùng cá lóc và cả thúng thịt để nấu ăn cho 3 ngày Tết. Những con cá lóc to được má tôi nướng hoặc kho với thịt heo ăn rất ngon. Ngày nay không còn cá được bắt ở sông rạch nữa mà chỉ toàn cá nuôi trong hồ ao nên thịt của nó ăn không được  thơm ngon như trước  
            Tết ở  quê tôi bây giờ cũng nhộn nhịp, rộn ràng như ngày xưa, nhưng xe cộ đi lại quá nhiều. Trên đường phố, bụi bặm khắp nơi, không khí bị ô nhiễm rất nhiều. Thời gian trôi qua, cuộc sống của mỗi người đều thay đổi.  Bây giờ, ba ngày Tết bà con ít thăm viếng nhau. Ngày mồng 1 , đường phố cũng vắng vẻ đi nhiều. Chúng tôi không còn có những bữa cơm gia đình chung với nhau nữa vì mỗi người mỗi nơi. Những người già đã vĩnh viễn ra đi, lớp trẻ thì ở nước ngoài hay làm ăn ở xa nên ngày Tết không còn ấm cúng như xưa.
            Tết ở Việt Nam bây giờ, đa số người ta thường ở trong nhà, ít ra ngoài đường. Đêm giao thừa không được đốt pháo nên cũng buồn. Một số người đi nhà thờ, đi chùa hái lộc hoặc đi coi bắn pháo bông . Chợ búa ba ngày xuân thấy vẫn bán bình thường, không còn nghỉ Tết như ngày trước …

            Mùa xuân sắp về trên miền đất khách. Nhắc lại những kỷ niệm cũ, lúc về ăn Tết ở quê nhà khi má tôi còn sống để nhớ lại những khoảnh khắc không quên trong cuộc đời. Má tôi đã ra đi cách đây vài năm và tôi không nghĩ  đến chuyện  mình sẽ về quê ăn Tết nữa vì niềm vui  trẻ thơ  cũng  dần cạn theo thời  gian ,sức khỏe 


            Viết bài nầy mong rằng các bạn và tôi, chúng ta cùng nhớ lại vài kỷ niệm của những ngày Tết năm xưa...Ôi những tháng ngày đã qua đi,không bao giờ  có lại cùng những cảm xúc cũ....và Bình Dương với tôi luôn là nơi đầy ắp thân yêu và nhung nhớ.....
.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét