Nhãn

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Chú cho trung thành- Khổng văn Đương





  (tượng chú chó trung thành Hachiko tại nhà ga SHIBUYA-TOKYO-NHẬT)

Hồi tôi mới độ 15 tuổi, bố tôi mang về một con chó đực. Con chó có bộ lông trắng, đôi mắt màu nâu đen rất đẹp. Năm đó mất mùa đói kém, gia đình tôi phải thường xuyên ăn độn khoai sắn. Lạ lùng thay, con chó này cứ lớn phổng phao, mượt mà. Nó phải nặng đến 15kg. Cũng như nhiều gia đình khác, những con chó nuôi đều không được đặt tên. Nó là loài vật, nên vô danh! Mỗi lần muốn gọ...i, chỉ cần: "Êu, Êu" là nó xuất hiện, ve vẩy đuôi, miệng rít lên những tiếng như tiếng rên, rất dễ thương! Thường ngày, khi không có ai cần đến, nó nằm khoanh tròn trong gậm giường, đầu hướng ra phía cửa. Có khách lạ, nó sủa lên vài tiếng báo hiệu. Còn là người quen thân, nó vùng dậy, xông ra, vẫy đuôi rối rít và kêu lên mừng rỡ.

Từ ngày mua được con chó này, nhà tôi như được bình an hơn. Cha tôi quý con chó lắm. Mùa đông giá rét, ông lấy một chiếc bao tải quấn quanh mình, giữ ấm cho nó. Những ngày hè nóng nực, ông mang nó ra ao tắm cho sạch lông. Nhà tôi nghèo như thế, vậy mà đôi khi ông vẫn đi đâu đó tìm được một khúc xương mang về cho nó gặm. Con chó rất quyến luyến cha tôi, suốt ngày luẩn quẩn bên ông.

Một hôm có hai người khách lạ đến nhà tôi hỏi mua chó. Họ nói, họ ở làng bên cạnh, cách làng tôi một cánh đồng. Ngày mai gia đình họ có đám giỗ, cần một con chó để thịt! Cha tôi nghe vậy không muốn bán, nhưng gia cảnh nhà tôi lúc đó rất nghèo. Cả cha mẹ và bốn anh em tôi, mặc dù bữa ăn phải độn nhiều khoai sắn nhưng không ngày nào thật sự được ăn no. Mẹ tôi bàn với cha tôi lâu lắm. Nếu tiếp tục nuôi thì không còn gì để cho nó ăn, dù rằng con chó vô cùng dễ ăn. Nó có thể ăn vài cọng rau thừa, dăm bảy cái vỏ khoai lang, mấy cái xương lõi sắn, vài hạt cơm rơi vãi quanh mâm hoặc bất cứ cái gì có thể ăn được mà con người cho phép. Tuy nhiên, nuôi nó cũng như thêm một miệng ăn nữa. "Người chẳng có mà ăn, lấy đâu ra cơm nuôi nó mãi?" - Mẹ tôi bảo thế.

Có một điều rất lạ là khi cả cha và mẹ tôi miễn cưỡng đồng ý bán con chó, thì tự nhiên nó chạy biến đi đâu mất! Không lẽ con chó này hiểu được tiếng người? Chúng tôi chia nhau đi tìm mọi xó xỉnh, xung quanh nhà, thậm chí sang cả nhà hàng xóm, nhưng bặt vô âm tín. Cho đến khi cha tôi nước mắt lưng tròng, lên tiếng gọi, thì từ trong đống rơm ở phía sau chuồng lợn nó chui ra! Người ta lấy cái chày giã gạo chẹn cổ nó xuống, trói mõm và bốn chân nó lại. Con chó tội nghiệp kêu rên ư ử, hai mép nó sùi bọt. Cha tôi ôm lấy nó, khóc. Nhìn bộ dạng cha tôi, thương lắm. Tôi liên tưởng đến lão Hạc, một nhân vật của nhà văn Nam Cao khi phải bán cậu Vàng!...

Người ta trả tiền cho mẹ tôi và dùng đòn ống khiêng nó đi. Cha tôi buồn bã lên giường nằm, tay trái vắt ngang qua trán, tay phải để lên bụng và thở dài thườn thượt... Chiều hôm đó ông bỏ ăn. Một bát cơm và đĩa khoai phần ông vẫn còn nguyên trong trạn. Mẹ tôi bảo, nó chỉ là một con chó, việc gì phải tiếc quá như vậy? Nếu muốn, lại sẽ mua con khác về nuôi! Cha tôi không nói gì, cứ nằm im như người bệnh nặng...

Đêm hôm đó trời tối đen như mực. Cả nhà tôi đã ngủ yên, chỉ một mình cha tôi thao thức. Thỉnh thoảng ông trở dậy, bật diêm hút thuốc. Rồi ông nằm xuống thở dài, trằn trọc, quay ra, lật vào, ngao ngán. Tâm trạng ông nôn nao, buồn phiền như tiếc nuối một vật gì đã mất đi, quý lắm... Vào khoảng 2-3 giờ sáng, cha tôi là người đầu tiên phát hiện những tiếng động rất lạ ở vách cửa. Cha tôi yên lặng lắng nghe. Không có nhẽ đêm đầu tiên không có con chó giữ nhà là đã có kẻ trộm? Mà nhà tôi có gì đáng giá để kẻ trộm phải rình mò? Nhưng chỉ một phút sau, linh tính báo cho ông biết, con chó đã trở về! Nó cào mạnh vào cửa, kêu ư ử như cầu cứu. Cha tôi vồng dậy, kéo cửa ra. Con chó mừng rỡ nhảy sổ vào nhà. Mẹ tôi trở dậy thắp đèn. Tội nghiệp con chó. Cổ nó còn nguyên một vòng xích sắt có khóa, nối với đoạn dây thừng lớn đã bị nó cắn đứt kéo lê theo. Đầu và bụng nó ướt lút thút, bốn chân và đuôi dính đầy bùn. Nó đói quá, hai bên sườn xẹp lại, sát vào nhau. Cha tôi vội tháo vòng xích, lấy cái khăn rách lau khô lông và lau sạch bùn ở đầu, ở bụng, ở chân và đuôi nó, rồi vào trạn lấy bát cơm còn để phần ông từ hồi chiều hôm trước, trộn với một ít tương cho nó ăn. Lạ lùng thay, con chó đói gần chết, và lại lần đầu tiên được ăn một bát cơm ngon như thế, vậy mà nó ngước mắt nhìn cha tôi, như nghi ngờ và ngần ngại... Một lúc sau, nó mới cúi đầu xuống ăn một cách từ tốn. Cha tôi vuốt ve nó rất lâu, sau đó cho nó vào gầm giường. Ông lên giường nằm và một lúc sau ông đã chìm vào giấc ngủ bình thản và ngon lành.

Sáng hôm sau, mới tinh mơ hai người mua chó hôm trước quay trở lại nhà tôi. Con chó đánh hơi thấy trước nên nó trốn biệt. Cha tôi điều đình và trả lại tiền cho hai người mua chó. Cả nhà tôi đều hiểu rằng, dù có phải chết đói, cha tôi cũng không bao giờ bán con chó cho ai nữa.

Từ hôm đó chúng tôi để tâm chăm lo cho con chó nhiều hơn. Cha tôi, dù cả bữa cơm ông phải ăn khoai là chính (tiêu chuẩn mỗi người chỉ một bát cơm), song ông luôn dành cho con chó một nửa bát. Con chó hình như cũng hiểu được điều này. Nó trở nên nhút nhát hơn, cảnh giác hơn với mọi người. Nhưng với cha tôi, nó cứ luẩn quẩn bên chân ông. Khi ông ra đìa, nó luôn đi theo ông như hình với bóng. Còn những lúc ông đi làm xa, không cho nó đi theo thì nó ra đầu thềm nhà nằm ngóng ra cổng, chờ cho đến khi nào ông về, nó nhảy xổ ra, mừng rối rít rồi theo ông vào nhà!

Khoảng chừng hai năm sau, kinh tế gia đình tôi khá giả hơn trước. Con chó cũng lớn hơn, khỏe ra, mượt mà, rất đẹp. Nó luôn luôn theo sát cha tôi, không rời nửa bước. Vào một buổi trưa cuối mùa hè, cha tôi ra đìa để vớt bèo lục bình về làm phân xanh. Cái đìa này lầy bùn, cỏ và cây dại mọc dày đặc từ hàng trăm năm nay. Dưới gốc rễ cây đan quyện vào nhau như những tấm lưới thép, tạo thành những hang hốc sâu đầy bùn. Ở dưới đó, rất nhiều lươn và cá trê lưu cữu to bằng bắp chân người lớn. Đôi khi người ta còn bắt được cả rái cá, kỳ đà. Nhưng không một ai có thể tưởng tượng ra dưới cái đìa rậm rạp đó lại có một con trăn hoang to như một cây tre bương, dài cỡ 3 mét, sống lâu năm và chắc nó cũng đã ăn hết cả mấy tạ cá dưới đìa.

Hôm đó cha tôi lội dưới bùn vớt những đám bèo dày đặc vứt lên bờ. Đến gần gốc một cây vạy, ông nhìn thấy đuôi một con trăn lớn thò ra. Cha tôi quyết định bắt sống hoặc đánh chết con trăn này. Ông chộp lấy đuôi con trăn, đạp hai chân vào gốc vạy, kéo con trăn ra ngoài. Con trăn chống cự. Khi bị lôi ra khỏi hang, nhanh như một tia chớp, con trăn cong người cắn chặt vào bắp chân cha tôi. Ông ngã ra bờ đìa và kêu lên một tiếng sợ hãi. Ngay lúc đó con chó không kịp sủa một tiếng nào, nó nhảy bổ vào, cắn vào cổ con trăn và dính liền hàm răng vào đó, như không bao giờ muốn nhả ra nữa. Con trăn quật mình cuốn chặt lấy thân con chó. Chỉ bằng một cú núc, nó làm con chó gãy đôi xương sống! Mõm con chó vẫn cắn chặt vào cổ con trăn. Hai bên mép nó ứa ra hai dòng máu và ở lỗ hậu môn lòi ra một đống phân nhão! Cha tôi đã ý thức được sự nguy hiểm, ông vớ lấy con dao quắm mang theo để chặt cây, nhằm vào đầu con trăn chém rất mạnh. Con trăn chỉ quằn quại được một lát, nó mềm nhũn ra và bất động. Cha tôi cứ để máu ở chân chảy ròng ròng, ông quay ra cố gỡ mõm con chó ra khỏi cổ con trăn và ôm chặt nó vào lòng. Nhìn thân mình con chó ướt sũng, bê bết bùn, mềm ẹo, mắt nhắm nghiền, cha tôi khóc. Ông nghĩ rằng nó đã chết. Cha tôi mang con chó về nhà, tắm, lau khô và để nó nằm vào một cái nong đặt ở cuối thềm. Ông bảo tôi đi tìm một cái thùng gỗ, đặt con chó vào và mang nó đi chôn. Khi cha tôi nhấc nó lên, định cho nó vào hòm thì đôi mắt nó mở hé ra và chớp. Cha tôi mừng quá, sai tôi đi tìm ông lang Tá về băng, bó nẹp cố định xương sống cho nó. Xong xuôi mọi việc, cha tôi mới thấy đau ở bắp chân. Ông ngồi xuống bậc thềm, để cho ông lang rửa sạch, sát trùng, bôi thuốc và băng bó vết thương.

Buổi chiều, ông bảo mẹ tôi nấu một nồi cháo gạo, rồi đập hai quả trứng gà vào quậy đều. Đây là một món ăn sang trọng để tẩm bổ mà gia đình tôi rất ít khi được ăn. Ông múc cháo ra tô, chờ nguội và vuốt ve dỗ dành cho con chó ăn. Nó nằm im, đôi mắt ướt nhìn cha tôi, nhưng không ăn một miếng nào. Cả xóm tôi đem con trăn ra làm thịt chia nhau, ai cũng khen con chó quá khôn, nhưng không ai tin rằng nó còn có thể sống thêm được vài ngày nữa. Nhiều người bảo mẹ tôi đem con chó ra mà thịt, kẻo để nó chết uổng phí của trời! Chỉ riêng cha tôi không nghĩ thế. Ông luôn tin rằng con chó sẽ sống cùng ông, và nếu chẳng may nó chết, ông sẽ đem chôn nó như chôn một con người!

Khoảng hai tháng sau, với sự chăm sóc của cha tôi, con chó đã bình phục. Tuy nhiên vì xương sống của nó bị gãy nên hai chân sau hoàn toàn bị liệt. Mỗi lần đi, nó chỉ dùng hai chân trước chống xuống đất và lết trên đầu gối của hai chân sau. Điều làm cả nhà tôi ngạc nhiên, từ khi con chó đi được theo kiểu lê lết, nó chỉ gặp khó khăn trong khoảng một tháng đầu. Sau những ngày ấy, nó lết nhanh không kém gì những con chó bình thường.

Từ dạo đó, cha tôi cưng con chó như con. Một suất cơm đạm bạc và ít ỏi của ông, bữa nào cũng được chia làm đôi. Thảng hoặc, ngày nào có một hai miếng thịt, cha tôi cũng dành cho nó một phần. Con chó rất khôn, hình như nó biết tất cả mọi điều đang diễn ra xung quanh. Nó không bao giờ quấy rầy chúng tôi. Nhưng với cha tôi, nó quấn quýt, liếm láp chân tay, không muốn rời ra nửa bước. Ban đêm ông nằm ngủ, nó nằm dưới chân giường. Hình như chỉ như thế thì cả chó và người mới thấy yên tâm!.

Cuộc sống như vậy trôi đi. Cả nhà tôi luôn biết ơn con chó và gần như ngày nào cũng nhắc đến chuyện con trăn! Cho đến tháng hai năm 1959, nhà tôi có đại tang. Cha tôi bị một cơn bạo bệnh rồi qua đời! Tôi còn nhớ như in, hôm đưa ma cha tôi, trời mưa tầm tã, rét lắm, nhưng người đi đưa rất đông. Anh chị em, chú bác, cô dì, dòng họ ai cũng khóc như mưa. Không mấy ai để ý trong dòng người đông đúc đó, con chó liệt cũng có mặt. Nó ướt lút thút như chuột lột, rét run lẩy bẩy, cố lết trên đôi chân liệt, len lỏi giữa dòng người than khóc sướt mướt trong đám tang. Không ai hình dung ra được con chó liệt đó có thể đi theo đám tang ra tận nghĩa địa, nơi chôn cất cha tôi, và sau đó bằng cách nào nó lại tự lê lết về nhà? Chỉ đến khi trời tối mịt, thắp đèn lên, mới tìm thấy nó nằm sâu trong gầm giường, bộ lông hãy còn ẩm ướt và đôi mắt buồn rầu khó tả, cứ nhìn đi đâu đó, như hướng về một cõi nào mơ hồ nhưng ở đâu xa lắm...

Sáng hôm sau, cúng cơm cho cha tôi xong, chúng tôi gọi chó ra cho nó ăn. Không còn thấy nó nằm trong gầm giường nữa. Nó đã lết ra đầu thềm tự khi nào, nằm quay đầu ra cổng ngóng chờ xem một ngày nào đó liệu cha tôi có trở về? Tôi bế nó vào nhà, vỗ về và dỗ dành cho nó ăn, nhưng tuyệt nhiên nó không đụng vào bất cứ thứ gì. Tôi đem mấy miếng thịt lợn luộc, những thứ mà ngày thường nó vô cùng thích ăn. Nó quay đầu ra chỗ khác. Tôi đặt nó trở lại gầm giường. Nó không chịu nằm yên, lại lết ra đầu thềm, nằm ngóng ra cổng, kiên trì chờ đợi và im lặng như một mô đất.

Sau hơn một tuần lễ con chó nhịn ăn như thế, nó gầy rạc đi. Cả nhà bận cúng tuần cho cha tôi, nhưng ngày nào tôi cũng để tâm và dỗ dành, hy vọng nó ăn lấy một chút. Nhưng nó không màng.

Rồi một buổi sáng tinh mơ, trời còn đầy sương và se se lạnh, chúng tôi ra nghĩa trang thắp nhang và đặt tấm bia đá trên mộ cha tôi. Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến mức không còn tin ở mắt mình: Con chó liệt đã nằm chết trên mộ cha tôi tự bao giờ, hai chân trước chồm lên ôm lấy ngôi mộ, hai chân sau bại liệt như đang quỳ, cơ thể nó đã cứng đơ, đôi mắt nhắm nghiền, thanh thản, nhưng dường như còn hơi ươn ướt...

Chúng tôi trở về nhà đóng một cái hòm gỗ, khâm liệm con chó tử tế và chôn nó dưới chân mộ cha tôi... Tôi cắm mấy nén nhang lên ngôi mộ nhỏ bé này, lòng miên man nghĩ ngợi: Không biết giờ này linh hồn cha tôi đang phiêu diêu bên trời Tây cực lạc, Người có biết con chó đầy ân tình và tội nghiệp của Người đã mãi mãi đi theo Người...

Khổng Văn Đương



Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Bình Dương khai mạc lễ hội trái cây Nam bộ

Cỡ chữ : A- A+

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

Một chuyến du ngoạn lý thú .

   Chúng tôi có cơ hội  được đi tour du ngoạn Las Vegas ,Valley of Fire ,Hoover Dam ,Zion National Park và  Calico Ghost Town trong 3 ngày 2,3 và 4 tháng 6 năm 2013 do công ty Chí  Linh tổ chức 
.
   Chúng tôi đã có mặt ở công ty Chí Linh trong khu Catina Plaza vào lúc 6.30 'sáng ngày 2 tháng 6 năm 2013 để khởi hành đi đến khu China Town ở Las Vegas để ăn trưa và thăm viếng khu buôn bán của người Tàu tại đây  :đa số cửa hàng ở đây đều là nhà hàng ăn uống của Tàu Đại Hàn ,Thái ,Việt Nam v.v 
Thời tiết ở đây vào buổi trưa rất nóng có lẽ hơn 100 độ F 




Ăn trưa xong ,chúng tôi lên xe đi thăm vùng Valley of  Fire còn gọi là Thung lủng lửa  trong tiểu bang Nevada .Hai bên đường đi toàn là sa mạc cây xương rồng  và cát trắng không có phố xá nhà cửa gì cả  .Nếu  rủi xe bị bể bánh hay hết xăng thì không biết phải làm sao .Dọc  hai bên đường xa xa là núi .Hơn 1 giờ  sau ,chúng tôi đã đến Valley ơ Fire .
Sau khi mua vé vào cửa ,chúng tôi nhìn thấy những núi đá khổng lồ màu đỏ hiện ra Những khối  đá nầy do chất sắt tiềm ẩn trong đát trải qua nhiều triệu năm đã biến đổi thành .Vào  thời tiền sử đã có nhiều người ở đây ,nhưng do thời tiết khắc nghiệt ,nhiệt độ có khi lên đến 120 độ và xuống dưới 0 độ ,không có nước uống và thức ăn nên họ không còn tồn tại ở đây nữa 

.
Thực vật ở đây có cỏ dại và cây xương rồng .Động vật hoang dã có chồn ,thỏ ,dê rừng ,rắn v.v .Chúng tôi nhìn thấy 7 tảng đá màu đỏ nằm cạnh nhau gọi là seven sisters ,có những  khối đá vòm (Arch Rock ),có khối đá giống hình con voi (Elephant Rock )cao 20 m màu đỏ cam .Những núi đá đen đỏ xen lẫn nhau tạo nên một khung cảnh vô cùng ngoạn mục và trông rất đẹp .Chúng tôi dừng xe ở một trạm nhỏ ven đường để chụp hình kỉ niệm





 .Đến 4 giờ 30 'chiều ,chúng tôi về đến khách sạn Boulder Station  ở phía đông nam cách Las Vegas 7 km lấy phòng  ,chuẩn bị ăn tối và đến 8 giờ  đi chơi ở Las Vegas 
(Las Vegas)

.Thời tiết bên ngoài rất nóng ,nhưng đa số đều lên xe để đi chơi ở trung tâm  của Las Vegas Sau 15 phút ,xe đã đến đậu trong parking của sòng bài Bellagio là một trong những sòng bài lớn nhất ở đây .Sòng bài nầy đối diện với Planet Hollywood là nơi xem múa nước nổi tiếng ở đây .Cứ 15 phút là có một lần nước phun lên theo điệu nhạc rất đẹp 
.
(nhạc nước)
Sau đó ,chúng tôi theo anh John là hướng dẫn viên của tour đi vào bên trong sòng bài để xem khu shopping  thật đẹp  và những trang trí bên trong của sòng bài nầy .
Nơi đây có một vườn hoa giả được trang trí theo từng mùa với những bông cúc và hình tượng rất đẹp .Đến 10 giờ đêm ,chúng tôi trở về khách sạn .
   Sáng ngày 3 tháng 6 ,lúc 6 giờ 30 ',đoàn của chúng tôi khởi hành đi thăm thác nước Hoover Dam nằm trong tiểu bang Nevada .Hơn 1 giờ sau ,chúng tôi đã đến cổng của thác nước .Trước khi vào bên trong ,nhân viên an nính đã xét hành lý trên xe để bảo vệ an toàn cho việc thăm viếng . 
Thác  nước Hoover Dam cung cấp điện cho 3 tiểu bang Nevada ,Arizona và một phần của tiểu bang California .Hoover Dam được xây dựng từ năm 1931 ,đến 5 năm sau mới hoàn tất và chi phí lên đến 40 triệu đô la với khoảng  1000 công nhân làm việc và  100 người đã chết tại đây .Đập nước xây bằng bê tông cao 221 m và cầu Mike  O'Caliphan dài 579 m xây rất kiên cố  ..Trên cây cầu nầy được bắt ngang sông Colorado ,xây tốn 240 triệu  đô la và hoàn tất tháng 10 năm 2010 ,tại đây ,chúng tôi  đã được nhìn thấy những kiến trúc tân kỳ của Hoover Dam .




   Sau đó ,theo xa lộ 15 ,chúng tôi đi thăm Zion National Park nằm trong tiểu bang Utah .Công viên nầy thuộc cấp quốc gia .Dọc hai bên đường đi toàn là sa mạc và núi non ,ít có thành phố .Hơn 2 giờ sau ,chúng tôi đã đến tiểu bang Utah .Tiểu bang nầy có vẻ trầm lặng và hiền hòa .Xe dừng lại ở cửa tiệm bán Mc Donald để  mọi người  vào  ăn trưa trước khi vào thăm công viên .Sau 1 giờ nghỉ tại đây ,chúng tôi lên xe để đi thăm Zion National Park .
Công viên nầy được công nhận năm 1919 do sự xâm thực của các trận lũ của dòng sông Virgin  với những vách núi đá cao sừng sửng từ 300m đến 900 m.Hằng năm có khoảng 3 triệu du khách đến thăm .Ở đây có đường hầm Camel dài 1.1 miles tối om và có những cửa sổ lớn nhỏ nắm bên trái cùa căn hầm .Và chúng tôi cũng phải qua một căn hầm khác nhưng sáng sủa và ngắn hơn .Xe của chúng tôi từ từ chạy vòng lên trên cao  ,một bên là núi ,một bên là vực ,trông rất đẹp nhưng hơi sợ vì ở trên cao nhìn xuống .Phong cảnh ở đây  rất tuyệt vời .Xe chúng tôi đến một điểm dừng lại ở trên cao để các nhiếp ảnh gia chụp hình .Nơi đây có cửa hàng bán thức ăn và đồ lưu niệm .Ngoài ra còn có sofa  để khách nghỉ chân .
Sau khi chúng tôi đến thăm một con suối nhỏ trong công viên là đến giờ phải lên xe để trở về khách sạn .Nhìn chung ,công viên nầy có phong cảnh rát đẹp và nên thơ .có những vách núi cao chót vót ,nhưng xe không thể dừng lại để chụp ảnh .Đành chịu vì hình chụp qua cửa kính của xe không đẹp .
   Chúng tôi trở về đến khách sạn lúc 6 giờ 30 ' tối ,đi ăn buffet với những món ăn Tàu Việt Mỹ rất ngon .Người nào thích đánh bài thì có casino ở bên cạnh .
   Ngày 4 tháng 6 ,chúng tôi được chiêu đãi bữa ăn sáng ở khách sạn .Đến 9 giờ 45 ',chúng tôi lên xe trở về Little Saigon .Đến 12 giờ trưa ,chúng tôi được vào thăm Calico Ghost Town .
Đây là một khu hầm mỏ khai thác bạc năm 1881 .Trong 12 năm sản xuất bạc khoảng 20 triệu mỹ kim  đến năm 1890 .bạc xuống giá nên những  người khai thác mỏ bỏ cuộc vì thời tiết khắc nghiệt tại đây .
Năm 1950 ,ông Walter Knott mua lại khu đất nầy khai thác xây dựng thêm nhà hàng ,trạm cứu  hỏa ,museum ,khu bán đồ lưu niệm và mở tour đi vòng quanh ,nhưng sau đó giao lại cho thành phố San Bernadino khai thác cho đến ngày hôm nay .Nơi đây được nhiều người Mỹ ,Đại Hàn và khách đi tour đến thăm thường xuyên .




những vật dung  dùng sản xuất bạc còn lại






   Rời khu Calico Ghost Town còn gọi là khu phố Ma ,chúng tôi đã trở về khu Little Saigon lúc 3 giờ 30 'sau 3 ngày rong chơi ,thăm những thắng cảnh nổi tiếng của nước Mỹ nằm trong 2 tiểu bang Nevada và Utah  .
Cám ơn công ty Chí Linh đã cho chúng tôi những giây phút vui tươi trong 3 ngày du ngoạn với những bữa ăn tối và sáng rất ngon và những ngày đi chơi vui vẻ .

Mẹo vặt mà công hiệu



BỊ ONG ÐỐT: hãy chà 1 viên Aspirin lên vết chích.

CAO MÁU: ăn nhiều rau cần (Celery).

CHÁN ÐỜI (trầm cảm): uống B-complex và amino acid.

CHOLESTEROL: uống sinh tố E.

HAY QUÊN: hãy uống nhân sâm (gingsen) hay ginko biloba.

KHÓ NGỦ: uống sinh tố B6 sẽ dễ ngủ hơn.

LÊN CƠN SUYỂN: hãy uống ngay 1 ly cà phê đậm.

MUỐN HẾT NGÁY: Hãy ôm gối khi ngủ, hoặc nằm nghiêng hẳn về phía tay trái.

MUỐN KHÔNG BỊ MUỖI CHÍCH: uống nhiều sinh tố B1.

MỎI LƯNG: hãy uống sinh tố B5 và B-complex.

MỤN: hãy ăn nhiều đậu.

MỤT CÓC: dùng sinh tố A sẽ hết.

MẮT CƯỜM: dùng sinh tố B2.

NẤC CỤC: Bịt kín hai lỗ tai lại sẽ hết ngay lập tức.

RÁCH KHOÉ MÔI: lành trong 1-2 ngày với sinh tố B6.

**SẠN THẬN: tự chữa khỏi với sinh tố A và B6.

SAY SÓNG**: bấm mạnh vào cổ tay sẽ hết.

SỔ MŨI: Súc miệng bằng nước muối sẽ hết.

VỌP BẺ (chuột rút) : Thò ngón trỏ và ngón cái bấm mạnh vào vành môi trên sẽ hết ngay.

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Trái cây lạ tại lễ hội trái cây Nam bộ (Suối tiên)-Ngoisao.net

Những loại trái cây có tên lạ như dái ngựa, nhím, si ta, cà ri... hay trái bí đỏ, bí đao 50 kg đã xuất hiện tại lễ hội trái cây Nam bộ.
Diễn ra từ ngày 1/6 và kéo dài đến hết hè 2013 tại khu Du lịch Văn hóa Suối Tiên, lễ hội trái cây Nam bộ là một hoạt động văn hóa thường niên do Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch TP HCM tổ chức nhằm tôn vinh những thành quả lao động trong lĩnh vực nông nghiệp của người nông dân. Bên cạnh tái hiện lại hình ảnh chợ nổi trái cây ở miền Tây, lễ hội còn tổ chức các cuộc thi trái cây ngon, trái cây an toàn, nghệ thuật tạo hình trái cây...
Bên cạnh đó, lễ hội trái cây Nam bộ còn trưng bày những loại trái cây độc, lạ đã được Trung tâm Kỷ lục Việt Nam xác lập kỷ lục như: trái dái ngựa, trái dái khỉ, trái dứa rừng, cà độc...
Trái ca cao rừng.
Trái mãng cầu rừng.
Trái bình trà với hình nắp bình trà rất ngộ nghĩnh bên trên.
Trái cà ri có màu đỏ sặc sỡ.
Trái dầu cọ với những chiếc gai tua tủa.
Không ai biết vì sao cái loại trái cây màu xanh, to bằng ngón chân cái lại có tên là trái dái khỉ.
Tên gọi trái dái ngựa có lẽ bắt nguồn từ hình dáng bên ngoài của nó.
Trái nhím thoạt nhìn qua không khác gì những trái chôm chôm lông, tuy nhiên gai của chúng thì cứng hơn.
Trái si ta với lớp vỏ bên ngoài nhăn nheo và có lớp lông mượt như nhung.
Ngoài ra, lễ hội còn trưng bày những loại củ quả to khác thường như:
Củ khoai mì Củ Chi với chiều dài gần 1m, nặng gần 20kg.
Trái bí đao đến từ Bình Định có trọng lượng là 50kg.
Trái bí đỏ cũng không kém cạnh khi số cân nặng cũng gần 50kg.
Huấn Phan

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

3 Chủ đề : Tuổi già ,Thời đại, Sức khỏe


 
Chủ đề: Tuổi Gìà, Thời Đại + Sức khỏe
Tuổi càng già, ta càng nên giản dị
Không cao lương, mỹ vị
 lắm mỡ, bơ
Không đòi này, đòi khác, gọi rồi chờ
Một chén cơm, đĩa muối vừng cũng đủ!

Đêm bảy tiếng,
 phải trọng tôn giấc ngủ
Ngày ba lần
 chén bát đụng trên mâm
Nước bốn ly
 ta uống rất ân cần
Không bia rượu
 nhưng cần nhiều hoa quả!

Nếu nợ nần thì ta lo mà trả
Không buồn phiền, không quấy nhiễu một ai
Sức khoẻ ta nhờ luyện tập dẻo dai
Bỏ hút thuốc
 để phổi tim thật tốt!

Chớ ngồi nhà như người đang bị nhốt…
Rủ vợ, chồng
 đi bộ ở ven đường
Ngày nửa giờ, đi hơi lẹ, bớt vương
Chứng tiểu đường, máu cao, xương rỗng xốp…

Mặc giản dị, vệ sinh và chỉ cốt
Đủ ấm thân khi gió lạnh Đông về
Nhiều bạn hiền
 là hạnh phúc tràn trề
Truyện với bạn cũng làm tăng tuổi thọ!

Tuổi cao rồi không cần chơi bát họ
Nhưng rộng tay
 làm bác ái, giúp người…
Đồng tiền ta, ta biết giúp cho đời
Là bó hoa muôn mầu khi tạ thế!

Bỏ tính xấu ghét ghen
 vì nó tệ
Người hơn ta, ta ưu ái mừng cho
Đố kỵ, ghen tài chẳng có hay ho
Không chứng tỏ một tấm lòng quảng đại!

Mắt, tai yếu và khí lực giảm mãi…
Đừng buồn chi vì Tạo hóa sinh ra
Hễ hữu hình là hữu hoại, gần… xa
Ta biết thế không bao giờ buồn tủi!

Nếu con cái chăm lo, hằng lầm lũi
Học ra nghề để kiếm sống, mưu sinh
Ấy là ta yên chí mọi sự tình
Có nhắm mắt vẫn an lòng, sung sướng!

Bút Xuân Trần Đình Ngọc


Những phương thuốc cực rẻ, giúp nâng cao thể lực cho bạn.

 Đi bộ một tiếng mỗi ngày, mở cửa sổ nhà ít nhất nửa tiếng và bổ sung tỏi vào bữa ăn hàng ngày ..., đó là những phương thuốc cực rẻ mà lại rất hữu ích giúp nâng cao thể lực cho bạn.

Đi bộ một tiếng mỗi ngày.
Mở cửa sổ ít nhất nửa tiếng mỗi ngày để lưu thông không khí trong nhà.
Cọ lưng bằng khăn tắm để kích thích các dây thần kinh cơ thể.

Bữa ăn có tỏi để tăng đề kháng.

Sưởi nắng ít nhất 15 phút mỗi ngày để chống còi xương.

4 cốc trà xanh mỗi ngày.

Nhai kỹ khi ăn

Ngủ ít nhất 7 tiếng mỗi ngày

Ăn ít đường.

Uống rượu vang trong bữa ăn.

***************************



EATING FRUIT
This opened my eyes


Nên ăn trái cây khi bụng trống.
Chỉ ăn trái cây trong 3 ngày để thanh lọc cơ thể.
Kiwi, Táo, Dâu tây, Cam, Dưa hấu, Ổi & Ðu đủ.
Không uống nước đá lạnh sau bữa ăn.





Dr Stephen Mak & his book.


Bác sĩ Stephen Mak trị bệnh ung thư thời kỳ chót bằng những cách điều trị "không chính thống" nhưng rất nhiều bệnh nhân đã hồi phục. Trước đây, ông dùng năng lực mặt trời để chữa bệnh. Ông tin rằng cơ thể có khả năng tự hồi phục. Xin xem lời ông bên dưới.

Cám ơn đã gửi bài về trái cây và nước trái cây. Ðây là một cách điều trị ung thư. Gần đây, tỷ lệ thành công của tôi trong việc điều trị ung thư là khoảng 80% . Bệnh nhân ung thư lẽ ra không phải chết. Cách điều trị ung thư đã được tìm ra, chỉ là chúng ta có tin hay không. Tôi rất tiếc về việc hàng trăm bệnh nhân ung thư đã chết theo cách chữa trị truyền thống. Xin cám ơn và cầu Thượng Ðế gia hộ.


EATING FRUIT...

Tất cả chúng ta cho rằng ăn trái cây chỉ có nghĩa là mua trái cây, cắt ra từng lát và bỏ vào miệng, nhưng không dễ như vậy. Ðiều quan trọng là phải biết ăn ra sao và khi nào. Ăn trái cây như thế nào mới đúng ?

Không ăn trái cây sau bữa ăn! Nên ăn trái cây khi bụng trống. Nếu ăn theo cách này, trái cây sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc tẩy uế cơ thể, cho quý vị năng lực để chữa béo phì và những hoạt động khác.

Trái cây là thức ăn quan trọng nhất. Thí dụ quý vị ăn hai lát bánh mì, rồi một lát trái cây. Lát trái cây đã sẵn sàng đi thẳng qua bao tử, rồi vào ruột, nhưng bị ngăn cản.

Trong khi đó, toàn thể bữa ăn bị thối rữa, lên men, và biến thành axít. Khi trái cây gặp thức ăn trong bao tử và chất axít tiêu hóa, tất cả thức ăn bắt đầu thối rữa.

Vậy hãy ăn trái cây khi bụng trống, hoặc trước bữa ăn! Quý vị đã nghe nhiều người than rằng - mỗi lần ăn dưa hấu, tôi bị ợ ; khi ăn sầu riêng, tôi bị sình bụng; khi ăn chuối, tôi cảm thấy muốn đi nhà vệ sinh v.v... Thật ra tất cả những điều này sẽ không xảy ra nếu quý vị ăn trái cây khi bụng trống. Trái cây hòa với những thức ăn thối rữa, sẽ tạo nên hơi gas, và làm quý vị bị sình bụng.

Những việc như tóc bạc, hói đầu, tư tưởng bực bội, và bên dưới mắt bị quầng đen sẽ không xảy ra nếu quý vị ăn trái cây khi bụng trống.

Không có chuyện vài thứ trái cây như cam và chanh có nhiều chất axít, bởi vì tất cả trái cây trở thành chất kiềm 
(alkaline) trong cơ thể, theo bác sĩ Herbert Shelton, nguời đã nghiên cứu vấn đề này. Nếu quý vị nắm vững việc ăn trái cây đúng cách, quý vị sẽ có được bí mật của sắc đẹp, trường thọ, sức khỏe, năng lực, hạnh phúc và không béo phì. 

Khi cần uống nước trái cây - 
hãy uống nước trái cây tươi, không uống từ đồ hộpKhông uống nước trái cây đã nấu ấm. Không ăn trái cây đã nấu chín, bởi vì quý vị sẽ không có những chất dinh dưỡng, mà chỉ thưởng thức hương vị của trái cây. Nấu chín làm mất tất cả sinh tố. 

Nhưng ăn trái cây vẫn tốt hơn là uống nước trái cây. Nếu quý vị phải uống nước trái cây, hãy uống từng ngụm, từ từ, bởi vì cần để nước trái cây hòa tan với nước bọt trước khi nuốt xuống. (Phép dưỡng sinh Osawa cũng khuyên phải nhai cơm gạo lức 100 lần trước khi nuốt, để gạo hòa với nước bọt). Quý vị có thể chỉ ăn trái cây trong 3 ngày để thanh lọc cơ thể. Chỉ ăn trái cây và uống nước trái cây trong suốt 3 ngày và quý vị sẽ ngạc nhiên khi bạn bè cho biết quý vị nhìn thật tươi sáng !

KIWI: Nhỏ mà rất mạnh. Có đủ các sinh tố potassium, magnesium, vitamin E & chất sợi. Lượng sinh tố C gấp 2 lần trái cam.

Táo: Ăn một trái táo mỗi ngày, không cần đến bác sĩ ? Dù táo có lượng sinh tố C thấp, nhưng có tính chống oxít hóa & flavonoids để giúp sự hoạt động của sinh tố C, do đó giúp hạ tỷ lệ ung thư ruột già, nhồi máu cơ tim và đứt mạch máu não.

Dâu tây: là loại trái cây bảo vệ. Dâu tây có tánh chống axít hóa cao nhất trong số các loại trái cây chính, bảo vệ cơ thể tránh ung thư, chống chất free radicals (gốc tự do) làm nghẽn mạch máu.
Cam: Thuốc tiên. Ăn từ 2 đến 4 trái cam mỗi ngày giúp khỏi bị cảm cúm, hạ thấp cholesterol (mỡ trong máu), tránh và làm tan sạn thận cũng như là hạ thấp tỷ lệ ung thư ruột già.

Dưa hấu: Hạ nhiệt làm đỡ khát. Chứa 92% nước, và nhiều chất glutathione giúp hệ miễn nhiễm. Dưa hấu cũng có nhiều chất lycopene chống ung thư. Những chất dinh dưỡng khác trong dưa hấu là sinh tố C & Potassium (Kali)



Ổi & Ðu đủ:hạng nhất về sinh tố C, chứa rất nhiều vitamin C. Ổi có nhiều chất sợi, giúp trị bón. Ðu đủ có nhiều chất carotene tốt cho mắt.

Uống nước lạnh sau bữa ăn có thể bị ung thư ? Chuyện khó tin?? Cho những ai thích uống nước đá lạnh, bài này dành cho quý vị. Uống nước đá lạnh sau bữa ăn thật khoái khẩu. Tuy nhiên, nước lạnh sẽ làm đông đặc những chất dầu mỡ mà quý vị vừa ăn xong. Sẽ làm chậm tiêu hóa. Khi chất “bùn quánh” này phản ứng với axít, nó sẽ phân nhỏ và được hấp thụ vào ruột nhanh hơn là thức ăn đặc. Nó sẽ đóng quanh ruột. Chẳng bao lâu, nó sẽ biến thành chất béo và đưa đến ung thư. Tốt nhất là ăn súp nóng hay uống nước ấm sau bữa ăn (Ðông y luôn khuyên nên uống nước ấm.)

Một điều nghiêm trọng về nhồi máu cơ tim: “thủ tục” nhồi máu cơ tim (Không phải chuyện đùa). Những quý vị Nữ nên biết rằng, không phải tất cả những triệu chứng nhồi máu cơ tim đều bắt đầu từ việc tay trái bị đau. Hãy chú ý khi bị đau hàm dữ dội. Có thể quý vị sẽ không bao giờ bị đau ngực khi bị nhồi máu cơ tim. Buồn nôn và toát mồ hôi dữ dội cũng là những triệu chứng thường xảy ra. 60% những người bị nhồi máu cơ tim trong khi ngủ sẽ không thức giấc. Ðau hàm có thể khiến quý vị tỉnh dậy khi đang ngủ say. Hãy chú ý và để ý. Càng biết nhiều, chúng ta càng dễ sống sót.

Một bác sĩ chuyên khoa tim cho biết, nếu mọi người nhận được email này gửi tiếp cho 10 người khác, thì ít nhất một mạng người sẽ được cứu sống.